Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes

We obtain the exact values of the best $(\alpha , \beta )$-approximations of the classes $K \ast F$ of periodic functions $K \ast f$ such that $f$ belongs to a given rearrangement-invariant set $F$ and $K$ is $2\pi$ -periodic kernel that do not increase the number of sign changes by the subspaces...

Повний опис

Збережено в:
Бібліографічні деталі
Дата:2017
Автори: Parfinovych, N. V., Парфинович, Н. В.
Формат: Стаття
Мова:Російська
Опубліковано: Institute of Mathematics, NAS of Ukraine 2017
Онлайн доступ:https://umj.imath.kiev.ua/index.php/umj/article/view/1759
Теги: Додати тег
Немає тегів, Будьте першим, хто поставить тег для цього запису!
Назва журналу:Ukrains’kyi Matematychnyi Zhurnal
Завантажити файл: Pdf

Репозитарії

Ukrains’kyi Matematychnyi Zhurnal
_version_ 1860507615465832448
author Parfinovych, N. V.
Парфинович, Н. В.
Парфинович, Н. В.
author_facet Parfinovych, N. V.
Парфинович, Н. В.
Парфинович, Н. В.
author_sort Parfinovych, N. V.
baseUrl_str https://umj.imath.kiev.ua/index.php/umj/oai
collection OJS
datestamp_date 2019-12-05T09:25:58Z
description We obtain the exact values of the best $(\alpha , \beta )$-approximations of the classes $K \ast F$ of periodic functions $K \ast f$ such that $f$ belongs to a given rearrangement-invariant set $F$ and $K$ is $2\pi$ -periodic kernel that do not increase the number of sign changes by the subspaces of generalized polynomial splines with nodes at the points $2k\pi /n$ and $2k\pi /n + h, n \in N, k \in Z, h \in (0, 2\pi /n)$. It is shown that these subspaces are extremal for the Kolmogorov widths of the corresponding functional classes.
first_indexed 2026-03-24T02:12:08Z
format Article
fulltext УДК 517.5 Н. В. Парфiнович (Днiпропетр. нац. ун-т iм. О. Гончара) ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\bfitalpha , \bfitbeta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК З ЯДРАМИ, ЩО НЕ ЗБIЛЬШУЮТЬ ЧИСЛО ЗМIН ЗНАКА We obtain the exact values of the best (\alpha , \beta )-approximations of the classes K \ast F of periodic functions K \ast f such that f belongs to a given rearrangement-invariant set F and K is 2\pi -periodic kernel that do not increase the number of sign changes by the subspaces of generalized polynomial splines with nodes at the points 2k\pi /n and 2k\pi /n + h, n \in \BbbN , k \in \BbbZ , h \in (0, 2\pi /n). It is shown that these subspaces are extremal for the Kolmogorov widths of the corresponding functional classes. Найдены точные значения наилучших (\alpha , \beta )-приближений классов K \ast F периодических функций K \ast f таких, что f принадлежит заданному перестановочно-инвариантному множеству F, а K является 2\pi -периодическим ядром, не увеличивающим число перемен знака, подпространствами обобщенных полиномиальных сплайнов с узлами в точках 2k\pi /n и 2k\pi /n+ h, n \in \BbbN , k \in \BbbZ , h \in (0, 2\pi /n). Показано, что эти подпространства являются экстремальными для поперечников по Колмогорову соответствующих функциональных классов. 1. Основнi означення i постановка задач. Нехай C i Lp, 1 \leq p \leq \infty , — простори 2\pi - перiодичних функцiй f : \BbbR \rightarrow \BbbR iз вiдповiдними нормами \| \cdot \| C i \| \cdot \| Lp = \| \cdot \| p, p\prime = p/(p - 1). Для f \in Lp i чисел \alpha , \beta \geq 0 покладемо \| f\| p;\alpha ,\beta = \| \alpha f+ + \beta f - \| p, де f\pm (x) = \mathrm{m}\mathrm{a}\mathrm{x}\{ \pm f(x), 0\} . Якщо H — скiнченновимiрний пiдпростiр Lp i \alpha , \beta > 0, то величину E(f,H)p;\alpha ,\beta := \mathrm{i}\mathrm{n}\mathrm{f} h\in H \| f - h\| p;\alpha ,\beta (1) назвемо найкращим (\alpha , \beta )-наближенням функцiї f пiдпростором H у метрицi Lp. Задача найкращого (\alpha , \beta )-наближення класу функцiй M \subset Lp полягає в тому, щоб знайти величину E(M,H)p;\alpha ,\beta = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} f\in M E(f,H)p;\alpha ,\beta . (2) Зафiксуємо множину H \subset Lp. Функцiї f \in Lp поставимо у вiдповiднiсть пiдмножини H+ f = \bigl\{ u(t) : u \in H,u(t) \leq f(t), 0 \leq t \leq 2\pi \bigr\} , H - f = \bigl\{ u(t) : u \in H,u(t) \geq f(t), 0 \leq t \leq 2\pi \bigr\} . Величини E\pm (f,H)p := \left\{ \mathrm{i}\mathrm{n}\mathrm{f} \bigl\{ \| f - u\| p : u \in H\pm f \bigr\} , H\pm f \not = \varnothing , \infty , H\pm f = \varnothing , i E\pm (M,H)p := \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} f\in M E\pm (f,H)p c\bigcirc Н. В. ПАРФIНОВИЧ, 2017 ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 1073 1074 Н. В. ПАРФIНОВИЧ називаються найкращим наближенням знизу (+) i зверху ( - ) функцiї f \in Lp i класу M \subset Lp вiдповiдно. Покладаючи у формулах (1) i (2) \alpha = \beta = 1, отримуємо найкращi Lp-наближення без обмежень (позначення E(f,H)p i E(M,H)p), а спрямовуючи \alpha або \beta до +\infty , — найкраще наближення зверху або знизу (див. [1], теорема 2) вiдповiдно функцiї f i класу M. Отже, сiм’я задач найкращого (\alpha , \beta )-наближення „iнтерполює” задачi найкращого i найкращого односто- роннього наближень та дозволяє розглядати їх iз загальної точки зору. У зв’язку з цiєю влас- тивiстю нижче будемо припускати для \alpha або \beta значення +\infty , тобто будемо ототожнювати у цих випадках найкращi (\alpha , \beta )-наближення з найкращими одностороннiми наближеннями. Зазначимо, що вивчення задач найкращого (\alpha , \beta )-наближення при \alpha , \beta < \infty має, звичайно, i самостiйний iнтерес. Позначимо через T2n - 1, n = 1, 2, . . . , простiр тригонометричних полiномiв порядку не вищого n - 1. Згортку K \ast \varphi функцiї K \in L1 i \varphi \in L1 означимо рiвнiстю (K \ast \varphi )(x) = 2\pi \int 0 K(x - t)\varphi (t) dt. Для ядра K покладемо M(K) = \left\{ m \in \BbbZ : \^Km = (2\pi ) - 1 2\pi \int 0 K(t)e - imt dt = 0 \right\} i будемо далi вважати, що M(K) — порожня або скiнченна множина. Якщо M \in \BbbZ — скiнченна центрально-симетрична множина, то через T (M) позначимо лiнiйний простiр тригонометрич- них полiномiв вигляду T (x) = \sum m\in M cmeimx, c - m = \=cm\bigl( якщо M = \varnothing , то T (M) \equiv 0 \bigr) . Якщо ж M = \{ - (n - 1), . . . , - 1, 0, 1, . . . , n - 1\} , то T (M) = = T2n - 1. Нехай задано ядро K i множину F \subset L1. Через K \ast F позначимо клас функцiй вигляду f(x) = T + (K \ast \varphi )(x), T \in T (M(K)), \varphi \in F, \varphi \bot T (M(K)). (3) У подальшому ми розглядаємо задачi наближення для класiв типу K\ast F, частинними випадками яких є рiзнi важливi для теорiї наближень класи функцiй. Для ядра K покладемо \mu = \mu (K) = 0, якщо 0 /\in M(K), i \mu = \mu (K) = 1, якщо 0 \in M(K). Наведемо приклади конкретних ядер i функцiональних класiв. Нехай Br(x) = \pi - 1 \infty \sum m=1 m - r \mathrm{c}\mathrm{o}\mathrm{s} (mx - \pi r/2), r = 1, 2, . . . , — ядра Бернуллi. Якщо F \subset L1, то Br\ast F = W rF — клас функцiй, що мають локально абсолютно неперервну похiдну f (r - 1) (f (r - 1) \in ACloc) i такi, що f (r) \in F. Зазначимо, що якщо ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\alpha , \beta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК . . . 1075 F = W 0 p = \bigl\{ f \in Lp : \| f\| p \leq 1 \bigr\} , то Br \ast F = W r p — стандартний для теорiї наближень клас Соболєва. Неперервне на (0, 2\pi ) i таке, що не є тригонометричним полiномом, ядро K будемо називати CV D-ядром (i писати K \in CV D), якщо \nu (a\mu + K \ast \varphi ) \leq \nu (\varphi ) \forall \varphi \in C, \varphi \bot \mu , a \in \BbbR (тут i скрiзь нижче \nu (g) — число змiн знака на перiодi 2\pi -перiодичної функцiї g). Очевидно, що Br \in CV D. Ряд питань теорiї CV D-ядер викладено у [7, 15]. Нехай \Delta \in (0, 2\pi ]. Якщо для будь-яких \varphi \in C, \varphi \bot T (M) i T \in T (M) таких, що T +K \ast \varphi має нулi в кожному iнтервалi довжини \Delta , виконується нерiвнiсть \nu (T +K \ast \varphi ) \leq \nu (\varphi ), то ядро K будемо називати CV D[\Delta ]-ядром i писати K \in CV D[\Delta ]. Зауважимо, що якщо K \in CV D, то K \in CV D[\Delta ] для будь-якого \Delta \in (0, 2\pi ]. Нехай \scrP r — алгебраїчний полiном степеня r = 1, 2, . . . з дiйсними коефiцiєнтами. Покла- демо B(\scrP r;x) = (2\pi ) - 1 \infty \sum m= - \infty \prime eimx/\scrP r(im)\Bigl( пiдсумовування в \sum \prime ведеться по таких m, для яких \scrP r(im) \not = 0 \Bigr) . Якщо F \subset L1, то B(\scrP r; \cdot ) \ast F = W (\scrP r;F ) — клас функцiй f \in C таких, що f (r - 1) \in ACloc i \scrP r(d/dx)f \in F. Якщо всi коренi \scrP r дiйснi, то B(\scrP r; \cdot ) \in CV D. Якщо це не так, то знайдеться \Delta \in (0, 2\pi ], для якого B(\scrP r; \cdot ) \in CV D[\Delta ]. Ядра (h > 0) Ah(x) = (2\pi ) - 1 \infty \sum m= - \infty eimx/ch(mh), Gh(x) = (2\pi ) - 1 \infty \sum m= - \infty eimx - m2h є \delta -видними (при h \rightarrow 0) CV D-ядрами. Позначимо через S1 2n,r, n, r \in \BbbN , простори 2\pi -перiодичних полiномiальних сплайнiв по- рядку r дефекту 1 iз вузлами j\pi /n, j \in \BbbZ , через S2 2n,r, n, r \in \BbbN , простори 2\pi -перiодичних полiномiальних сплайнiв порядку r дефекту 2 з вузлами tj = 2j\pi /n, j \in \BbbZ , i, нарештi, для h \in \biggl( 0, 2\pi n \biggr) через S1 2n,r(h) простори 2\pi -перiодичних полiномiальних сплайнiв порядку r дефекту 1 з вузлами 2j\pi n i 2j\pi n + h, j \in Z. Для невiд’ємної функцiї f \in L1 через r(f, t) позначимо незростаючу перестановку (див. [8, c. 130]) звуження f на [0, 2\pi ]. Для довiльної функцiї g iз L1 покладемо (див. [10, c. 99]) \Pi (g, t) := r(g+, t) - r(g - , 2\pi - t). Множину F \subset L1 назвемо \Pi -iнварiантною, якщо з f \in F i \Pi (g) = \Pi (f) випливає, що g \in F. Зазначимо, що \Pi -iнварiантною є одинична куля в довiльному вкладеному в L1 симетрич- ному просторi 2\pi -перiодичних функцiй [12], зокрема у просторах Lp, 1 \leq p \leq \infty , та Орлi- ча [11], а також iншi важливi множини (див., наприклад, [2]). ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 1076 Н. В. ПАРФIНОВИЧ Нехай \varphi \lambda ,m(\alpha , \beta ; t), \alpha , \beta > 0, \lambda > 0, m \in \BbbN , — 2\pi /\lambda -перiодичний iнтеграл порядку m з нульовим середнiм значенням на перiодi вiд парної 2\pi /\lambda -перiодичної функцiї \varphi \lambda ,0(\alpha , \beta ; t), яка для t \in \Bigl[ 0, \pi \lambda \Bigr) визначається так: \varphi \lambda ,0(\alpha , \beta ; t) = \left\{ \alpha , 0 \leq t \leq \pi \beta \lambda (\alpha + \beta ) , - \beta , \pi \beta \lambda (\alpha + \beta ) < t \leq \pi \lambda . Для \alpha = \beta = 1 замiсть \varphi \lambda ,m(\alpha , \beta ; t) будемо писати \varphi \lambda ,m(t). У випадку \mathrm{m}\mathrm{a}\mathrm{x}\{ \alpha , \beta \} = \infty покладаємо \bigl( K \ast \varphi n,0(1,\infty ) \bigr) (x) = 2\pi \int 0 K(t) dt - 2\pi n n - 1\sum m=0 K(x - 2m\pi /n). Зрозумiло, що при \beta \rightarrow \infty \bigm\| \bigm\| K \ast \varphi n,0(1, \beta )\pm \bigm\| \bigm\| \infty \rightarrow \bigm\| \bigm\| K \ast \varphi n,0(1,\infty )\pm \bigm\| \bigm\| \infty . 2. Деякi вiдомi результати. Нехай n, r \in \BbbN , m \in M \cup \{ 0\} , 1 \leq p \leq \infty , H є T2n - 1, S 1 2n,m, m \geq r - 1, S2 2n,m, m \geq r, або S1 2n,m(h), m \geq r, 0 < h < 2\pi n . Тодi E(W r p , H)1 = \| \varphi n,r\| p\prime , (4) d2n - 1(W r p , L1) = d2n(W r p , L1) = \| \varphi n,r\| p\prime , (5) i, отже, пiдпростори T2n - 1 є екстремальними для поперечникiв d2n - 1(W r p , L1) i d2n(W r p , L1), а пiдпростори S1 2n,m, m \geq r - 1, S2 2n,m, m \geq r, S1 2n,m(h), m \geq r, 0 < h < 2\pi n , — для поперечникiв d2n(W r p , L1). Для H = T2n - 1 рiвнiсть (4) при p = 1 отримав С. М. Нiкольський [19], для p > 1 — Л. В. Тайков [20], при p = \infty незалежно та iншим методом — С. П. Туровець [25]. Для H = S1 2n,m, m \geq r - 1, рiвнiсть (4) одержав А. А. Лiгун [13], а для H = S2 2n,m, m \geq r, i S1 2n,m(h), m \geq r, 0 < h < 2\pi n , її одержали В. Ф. Бабенко i Н. В. Парфiнович [5, 6]. Оцiнку знизу для непарних поперечникiв при p = 1 встановили незалежно Ю. I. Мако- воз [16] i Ю. М. Субботiн [23, 24], а при p = \infty — Ю. I. Маковоз [17]. Оцiнка знизу для парних поперечникiв при p = 1,\infty належить В. I. Рубану (див., наприклад, [8], розд. 10). Для 1 < p < \infty спiввiдношення (5) незалежно i рiзними методами отримали А. О Лiгун [14], Ю. I. Маковоз [18] та А. Пiнкус [21]. Подальшi дослiдження в цьому напрямку полягають у наступному. Нехай n = 1, 2, . . . , r = 0, 1, . . . , \Delta \in (0, 2\pi ], \alpha , \beta \in (0,\infty ]. Нехай також K є CV D[\Delta ]-ядром, F — переставно iнварiантною пiдмножиною в L1 i H є T2n - 1 або K \ast S1 2n,r. Тодi якщо n \geq 2\pi \Delta настiльки велике, що H \supset T \bigl( M(K) \bigr) , то E(K \ast F,H)1;\alpha ,\beta = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu 2\pi \int 0 \Pi (\varphi , t)\Pi \bigl( K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ); t \bigr) dt. (6) ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\alpha , \beta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК . . . 1077 Зокрема, якщо K \in CV D, то рiвнiсть (6) є правильною при всiх n. Для K \in CV D справджується також рiвнiсть d2n - 1(K \ast F,L1) = d2n(K \ast F,L1) = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu 2\pi \int 0 \Pi (\varphi , t)\Pi \bigl( K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(t) \bigr) dt. (7) При цьому простори T2n - 1 є екстремальними для поперечникiв d2n - 1(K \ast F,L1) i d2n(K \ast \ast F,L1), а простори K \ast S1 2n,r, r = 0, 1, . . . , — для поперечникiв d2n(K \ast F,L1). У випадку F = W 0 p результат (7) належить А. Пiнкусу [22], а у випадку довiльної \Pi - iнварiантної множини F — В. Ф. Бабенку [4]. 3. Основнi результати. У данiй роботi ми розглядаємо наближення класiв K \ast F узагаль- неними сплайнами K \ast S1 2n,r(h), 0 < h < 2\pi n , r \in \BbbN . Теорема 1. Нехай n, r \in \BbbN , h \in (0, 2\pi /n), \Delta \in (0, 2\pi ], \alpha , \beta \in (0;\infty ]. Нехай також K \in CV D[\Delta ], F — \Pi -iнварiантна пiдмножина в L1. Тодi якщо n \geq 2\pi /\Delta настiльки велике, що K \ast S1 2n,r(h) \supset T (M(K)), то E \bigl( K \ast F ;K \ast S1 2n,r(h) \bigr) 1;\alpha ,\beta = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} f\in F f\bot \mu 2\pi \int 0 \Pi (K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; t)\Pi (f ; t) dt. (8) Зокрема, якщо K \in CV D, то рiвнiсть (8) справджується для всiх n. Зiставляючи рiвностi (7) i (8) при K \in CV D, \alpha = \beta = 1, бачимо, що пiдпростори K \ast S1 2n,r(h) є екстремальними для поперечникiв d2n(K \ast F,L1). 4. Допомiжнi результати. Далi покладаємо tj = 2\pi \biggl[ j 2 \biggr] n + \bigl( 1 - ( - 1)j \Bigr) h 2 , j \in \BbbZ . Лема 1. Нехай r, n \in \BbbN , K \in L1, g \in L1, h \in (0, 2\pi n ), g\bot K \ast S1 2n,r(h). Тодi: 1) g\bot T (M(K) \cup \{ 0\} ) i, зокрема, (Bk \ast K( - \cdot ) \ast g)(k) = K( - \cdot ) \ast g для всiх k = 1, 2, . . . ; 2) iснує полiном Tg \in T (M(K) \cup \{ 0\} ) такий, що для j = 1, 2, . . . , 2n\bigl( Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g(tj) \bigr) - Tg(tj) = 0. Ця лема пояснює змiст ортогональностi пiдпростору K \ast S1 2n,r(h) i узагальнює вiдоме [10] (лема 9.2.1) твердження про функцiї, ортогональнi S1 2n,r. Доведення леми аналогiчне доведенню результата В. Ф. Бабенка для пiдпросторiв K \ast S1 2n,r [3] (див. також [4]). Лема 2. Нехай \Delta \in (0; 2\pi ], n, r \in \BbbN , n \geq 2\pi \Delta , \alpha , \beta \in (0,\infty ), K \in CV D[\Delta ]. Тодi для 2\pi n -перiодичної функцiї Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ) iснують числа a < b < a+ 2\pi n такi, що на iнтервалах (a, b) i \Bigl( b, a+ 2\pi n \Bigr) вона є строго монотонною. Лему доведено в [4]. Теорема 2. Нехай n, r \in \BbbN , \alpha , \beta \in (0,+\infty ], \Delta \in (0, 2\pi ], h \in \Bigl( 0, 2\pi n \Bigr) . Нехай також K \in CV D[\Delta ], g\bot K \ast S1 2n,r(h) i \| g\| \infty ;\alpha - 1,\beta - 1 \leq 1. Тодi якщо n \geq 2\pi \Delta настiльки велике, що T (M) \subset K \ast S1 2n,r(h), то знайдеться полiном T \in (T (M) \cup \{ 0\} ) такий, що ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 1078 Н. В. ПАРФIНОВИЧ\bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - T (k))\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \leq \bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty , k = 1, . . . , r, (9)\bigm\| \bigm\| (K( - \cdot ) \ast g - T )\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty . (10) Доведення. Нехай \widetilde \varphi (t) = Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; t + \mu ) + \eta , де \mu i \eta вибрано так, щоб\widetilde \varphi (tj) = 0, j \in \BbbZ . Припустимо спочатку, що \alpha , \beta < \infty . Покажемо, що для всiх t \in \BbbR \bigm| \bigm| (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g)(t) - Tg(t) \bigm| \bigm| \leq \bigm| \bigm| \widetilde \varphi (t)\bigm| \bigm| , (11) де Tg — полiном iз леми 1. Припустимо, що \widetilde \varphi (t) > 0 для t \in (tj , tj+1) i в цьому iнтервалi не виконується нерiвнiсть (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g)(t) - Tg(t) \leq \widetilde \varphi (t) (решта випадкiв розглядаються аналогiчно). Нехай t\ast \in (tj , tj+1) таке, що (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - Tg)(t \ast ) > \widetilde \varphi (t\ast ). Виберемо 0 < \lambda < 1 так, щоб \lambda (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - Tg)(t \ast ) = \widetilde \varphi (t\ast ). Тодi рiзниця \delta (t) = \lambda (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - Tg)(t) - \widetilde \varphi (t) дорiвнює нулю в точцi t\ast , i, оскiльки \delta (tj) = 0, j \in \BbbZ , то \delta (t) має на перiодi бiльше 2n нулiв i нуль в кожному iнтервалi довжини \Delta . Для будь-якого тригонометричного полiнома T рiзницю \delta (t) - T можна записати у виглядi \delta (t) - T = \eta - \lambda Tg(t) - T1 +Br+1 \ast K( - \cdot )[\lambda g - \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot + \mu ) - T2](t), де T1 \in T (M(K) \cup \{ 0\} ) i T2\bot T \bigl( M(K) \cup \{ 0\} \bigr) такi, що \lambda g - \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot )\bot T (M(K) \cup \{ 0\} ) i, крiм того, - \beta \lambda < g(t) < \alpha \lambda для всiх t. Полiном T можна, очевидно, вибрати так, щоб \nu (\delta (t) - T ) > 2n, \delta (t) - T мала в кожному iнтервалi довжини \Delta змiну знака i для всiх t виконувалось - \beta \lambda 1 < \lambda g(t) - T2(x) < \alpha \lambda 1, \lambda < \lambda 1 < 1. Нехай \delta h(t) — функцiя Стєклова з кроком h функцiї f, тодi \delta h(t) = (\eta - \lambda Tg - T1)h(t) +Br+1 \ast K( - \cdot )(\lambda g - \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot + \mu ) - T2)h(t). Якщо h достатньо мале, то \delta h(t) має бiльше 2n змiн знака на перiодi i змiнює знак у кожному промiжку довжини \Delta . При цьому \bigl( \eta - \lambda Tg - T1 \bigr) h \in T \bigl( M(K)\cup \{ 0\} \bigr) , (\lambda g - \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot +\mu ) - - T2)h\bot T (M(K) \cup \{ 0\} ), \nu \bigl( (\lambda g - \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot + \mu ) - T2)h \bigr) = 2n, i ми отримали суперечнiсть з тим, що Br+1 \ast K( - \cdot ) \in CV D[\Delta ]. Нехай далi \widetilde g(t) = (Br+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - Tg)(t). Припустимо, що \widetilde \varphi (t) < 0 для t \in (t2i, t2i+1), i \in \BbbZ . Нехай tmax \in (0, 2\pi ) i tmin \in (0, 2\pi ) такi, що \widetilde g\prime (tmax) = \| \widetilde g\prime +\| \infty i \widetilde g\prime (tmin) = - \| \widetilde g\prime - \| \infty , а i \in \BbbZ вибрано з умови tmax \in (t2i, t2i+2). ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\alpha , \beta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК . . . 1079 Припустивши, що \widetilde g\prime (tmax) > \| \widetilde \varphi \prime +\| \infty , ми можемо вказати таке 0 < \lambda < 1, що \lambda \widetilde g\prime (tmax) = \| \widetilde \varphi \prime +\| \infty = \widetilde \varphi \prime (t1max). Тут через t1max < t1min позначено точки з промiжку [t2i, t2i+2], в яких функцiя \widetilde \varphi \prime (t) набуває вiдповiдно максимального i мiнiмального значень. Зрозумiло, що t1max i t1min належать промiжку (t2i+1, t2i+2). Покажемо, що tmax \in (t1max, t 1 min). Припустимо, що tmax \leq t1max (випадок tmax \geq t1min розглядається аналогiчно). Зазначимо, що при 0 < \lambda 1 < \lambda для функцiй \lambda 1\widetilde g\prime (t) i \widetilde \varphi \prime (t) вико- нуються умови теореми 6.1 iз [3], до того ж \lambda 1\widetilde g\prime (t) \not = \widetilde \varphi \prime (t) майже скрiзь. Позначимо через t1 найближчий злiва до tmax нуль функцiї \widetilde g\prime (t), тодi за допомогою наслiд- ку 6.1 iз [3], спрямовуючи \lambda 1 до \lambda , неважко переконатись у тому, що tmax - t1 > t1max - t10, де t10 — найближчий злiва до t1max нуль функцiї \widetilde \varphi \prime (t). Отже, t1 < tmax - t1max + t10 \leq t10 i, крiм того, \lambda \widetilde g\prime (t) > \widetilde \varphi \prime (t) \forall t \in (t2i, t2i+1). Тодi t2i+1\int t1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt > t2i+1\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt i \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| t2i+1\int t1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| < \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| t10\int t2i \widetilde \varphi \prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| = t2i+1\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt, що суперечить тому факту, що \int t2i+1 t1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt = 0. Покажемо, що функцiя \lambda \widetilde g\prime (t) має нуль у промiжку (t2i+1, tmax). Припускаючи супротивне, аналогiчно попередньому, встановлюємо, що tmax - t2i+1 > t1max - t2i+1, t2 - tmax > t20 - t1max, де t2 — найближчий cправа до tmax нуль функцiї \lambda \widetilde g\prime (t), до того ж t2 \in (tmax, t2i+2), а t20 — найближчий справа до t1max нуль функцiї \widetilde \varphi \prime (t). Крiм того, tmax\int t2i+1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt > t1max\int t2i+1 \widetilde \varphi \prime (t) dt i t2\int tmax \lambda \widetilde g\prime (t) dt > t20\int t1max \widetilde \varphi \prime (t) dt. ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 1080 Н. В. ПАРФIНОВИЧ Враховуючи ще той факт, що \widetilde g(t2i+1) = \widetilde \varphi (t2i+1) = 0, отримуємо \lambda \widetilde g(t2) = t2\int t2i+1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt = tmax\int t2i+1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt+ t2\int tmax \lambda \widetilde g\prime (t) dt > > t1max\int t2i+1 \widetilde \varphi \prime (t) dt+ t20\int t1max \widetilde \varphi \prime (t) dt = t20\int t2i+1 \widetilde \varphi \prime (t) dt = \widetilde \varphi (t20) = \| \widetilde \varphi +\| \infty . Отже, \lambda \widetilde g(t2) > \| \widetilde \varphi +\| \infty , що неможливо у промiжку (tmax, t2i+2), i ми отримали суперечнiсть з (11). Таким чином, ми встановили, що tmax \in (t1max, t 1 min), t 1 \in (t2i+1, tmax), tmax - t1 > t1max - t10 i t2 - tmax > t20 - t1max. Отже, t2 - t1 > t20 - t10, (12) i, враховуючи наслiдок 6.1 [3], маємо t2\int t1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt > t20\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt. Але тодi, з урахуванням умов \int t2i+3 t2i+1 \lambda \widetilde g\prime (t) dt = 0 i \int t2i+3 t2i+1 \widetilde \varphi \prime (t) dt = 0, повинна виконуватись також нерiвнiсть \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \int (t2i+1,t2i+3)\setminus (t1,t2) \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| > t20\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt. (13) Нехай (ak, bk) — складовi iнтервали множини \{ t \in (t2i+1, t2i+3) : \widetilde g\prime (t) < 0\} . Тодi на пiдставi (12) \sum k (bk - ak) \leq t2i+3 - t2i+1 - (t2 - t1) \leq \leq t2i+3 - t2i+1 - (t20 - t10) = \mathrm{m}\mathrm{e}\mathrm{s} \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p}\mathrm{p}\widetilde \varphi \prime - \bigm| \bigm| (t2i+1,t2i+3) . Нехай також при кожному k число \gamma k \geq 0 таке, що (ak+\gamma k, bk+\gamma k) \subset \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p}\mathrm{p} \widetilde \varphi \prime - \bigm| \bigm| (t2i+1,t2i+3)(t) . Використовуючи наслiдок 6.1 iз [3], переконуємося в тому, що\bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| bk+\gamma k\int ak+\gamma k \lambda \widetilde g\prime (t - \gamma k) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \leq \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| bk+\gamma k\int ak+\gamma k \widetilde \varphi \prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| . Зрозумiло, що числа \gamma k можна вибрати так, щоб iнтервали (ak + \gamma k, bk + \gamma k) попарно не перетинались. Тодi будемо мати ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\alpha , \beta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК . . . 1081\bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \int (t2i+1,t2i+3)\setminus (t1,t2) \lambda \widetilde g\prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| = \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \sum k bk\int ak \lambda \widetilde g\prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| = \sum k \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| bk+\gamma k\int ak+\gamma k \lambda \widetilde g\prime (t - \gamma k) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \leq \leq \sum k \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| bk+\gamma k\int ak+\gamma k \widetilde \varphi \prime - (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| = \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \sum k bk+\gamma k\int ak+\gamma k \widetilde \varphi \prime - (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \leq t20\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt. Отже, \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \int (t2i+1,t2i+3)\setminus (t1,t2) \lambda \widetilde g\prime (t) dt \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \bigm| \leq t20\int t10 \widetilde \varphi \prime (t) dt, що суперечить (13). Таким чином, доведено нерiвнiсть\bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime g)+ \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))+ \bigm\| \bigm\| \infty . Нерiвнiсть \bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime g) - \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot )) - \bigm\| \bigm\| \infty доводиться аналогiчно. Отже, маємо\bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime g)\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty . (14) Враховуючи (14) i лему 2, неважко перевiрити, що для будь-якого \lambda \in (0; 1) функцiї Br \ast \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ) i \lambda (Br \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime g) задовольняють умови теореми 6.1 iз [3], з якої випливає, що\bigm\| \bigm\| \lambda (Br - 1 \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime \prime g )\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br - 1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty . Спрямовуючи \lambda до 1, з останньої нерiвностi отримуємо\bigm\| \bigm\| (Br - 1 \ast K( - \cdot ) \ast g - T \prime \prime g )\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br - 1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty . Повторюючи цi мiркування необхiдну кiлькiсть разiв, доводимо нерiвностi (9) i (10) у випадку \alpha , \beta < \infty . Нехай тепер \mathrm{m}\mathrm{a}\mathrm{x}\{ \alpha , \beta \} = \beta = \infty . Якщо g \in L\infty така, що \| g\| \infty ;\alpha - 1,\beta - 1 \leq 1, то знайдеться таке \beta 0 \in \BbbR , що - \beta 0 \leq g \leq \alpha . Якщо g\bot K \ast S1 2n,r(h), то за вже доведеним\bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast g - T (k))\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta 0; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty , k = 1, . . . , r+ 1. Зазначимо тепер, що\bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta 0; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty \leq \bigm\| \bigm\| (Br - k+1 \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha ,\infty ; \cdot ))\pm \bigm\| \bigm\| \infty . Теорему 2 доведено. ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 1082 Н. В. ПАРФIНОВИЧ Теорема 3. Нехай n, r,\Delta , \alpha , \beta ,K, h такi, як у теоремi 2, i \| g\| \infty ;\alpha - 1,\beta - 1 \leq 1, g\bot K \ast \ast S1 2n,r(h). Тодi знайдеться полiном Tg \in T (M(K) \setminus \{ 0\} ) такий, що для довiльного x \in [0, 2\pi ] x\int 0 r((K( - \cdot ) \ast g - Tg - \lambda )\pm ; t) dt \leq x\int 0 r((K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ) - \lambda )\pm ; t) dt. Уперше твердження такого типу при \alpha = \beta , h = \pi /n i K = Br з’явились у роботах М. П. Корнєйчука (див. [8], теорема 6.8.1), а потiм у роботах М. П. Корнєйчука i А. О. Лiгуна (див., наприклад, [9]). Випадок K = Br, h = \pi /n, \mathrm{m}\mathrm{a}\mathrm{x}(\alpha , \beta ) = \infty було розглянуто В. Г. До- ронiним i А. О. Лiгуном [10] (теорема 5.5.2). У випадку K \in CV D[\Delta ], \alpha , \beta \in (0,\infty ], h = \pi /n теорему 3 довiв В. Ф. Бабенко [3]. Доведення теореми 3. Будемо використовувати методи з [3]. За допомогою теореми 2 неважко встановити, що при всiх \varepsilon \in (0; 1) i всiх достатньо малих h > 0 функцiї Ah \ast K( - \cdot ) \ast \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ) i \varepsilon Ah \ast K( - \cdot ) \ast g - \varepsilon Ah \ast T \prime g (Tg — полiном, який в лемi 2 вiдповiдає функцiї g i ядру K ) задовольняють умови теореми 6.2 iз [3], отже, для довiльного \lambda i x \in [0, 2\pi ] x\int 0 r \bigl( (\varepsilon Ah \ast K( - \cdot ) \ast g - \varepsilon Ah \ast T \prime g - \lambda )\pm ; t \bigr) dt \leq \leq x\int 0 r \bigl( (Ah \ast K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ) - \lambda )\pm ; t \bigr) dt. Спрямовуючи спочатку h до нуля, а потiм \varepsilon до одиницi, переконуємося у справедливостi теореми. 5. Доведення теореми 1. На пiдставi теореми 2.1 [3] можемо записати E = E \bigl( K \ast F,K \ast S1 2n,m(h) \bigr) 1 = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} f\in K\ast F \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \| g\| \infty ;\alpha - 1\beta - 1\leq 1 g\bot K\ast S1 2n,m(h) 2\pi \int 0 f(x)g(x) dx = = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \| g\| \infty ;\alpha - 1\beta - 1\leq 1 g\bot K\ast S1 2n,m(h) 2\pi \int 0 (K \ast \varphi + T )g(x) dx = = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \| g\| \infty ;\alpha - 1\beta - 1\leq 1 g\bot K\ast S1 2n,m(h) 2\pi \int 0 (K( - \cdot ) \ast g - Tg)(t)\varphi (t) dt, де Tg — полiном iз теореми 3. Далi, з огляду на пропозицiї 8.1, 8.2 [3] i теорему 3 отримуємо E = \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \| g\| \infty ;\alpha - 1\beta - 1\leq 1 g\bot K\ast S1 2n,m(h) 2\pi \int 0 \Pi (\varphi ; t)\Pi (K( - \cdot ) \ast g - Tg; t) dt \leq \leq \mathrm{s}\mathrm{u}\mathrm{p} \varphi \in F \varphi \bot \mu 2\pi \int 0 \Pi (\varphi ; t)\Pi (K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ); t) dt. ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8 ТОЧНI ЗНАЧЕННЯ НАЙКРАЩИХ (\alpha , \beta )-НАБЛИЖЕНЬ КЛАСIВ ЗГОРТОК . . . 1083 Непокращуванiсть цiєї нерiвностi випливає з пропозицiї 8.1 [3] i 2\pi n -перiодичностi функцiї K( - \cdot ) \ast \varphi n,0(\alpha , \beta ; \cdot ). Лiтература 1. Бабенко В. Ф. Несимметричные приближения в пространствах суммируемых функций // Укр. мат. журн. – 1982. – 34, № 11. – С. 409 – 416. 2. Бабенко В. Ф. Неравенства для перестановок дифференцируемых периодических функций, задачи приближе- ния и приближенного интегрирования // Докл. АН СССР. – 1983. – 272, № 5. – С. 1038 – 1041. 3. Бабенко В. Ф. Приближение классов сверток // Сиб. мат. журн. – 1987. – 28, № 5. – С. 6 – 21. 4. Бабенко В. Ф. Экстремальные задачи теории приближения и несимметричные нормы: Дис. . . . д-ра физ.-мат. наук. – Днепропетровск, 1987. – 275 с. 5. Бабенко В. Ф., Парфинович Н. В. Точные значения наилучших приближений классов периодических функций сплайнами дефекта 2 // Мат. заметки. – 2009. – 85, № 4. – С. 538 – 551. 6. Бабенко В. Ф., Парфинович Н. В. О точных значениях наилучших приближений классов дифференцируемых периодических функций сплайнами // Мат. заметки. – 2010. – 87, № 5. – С. 669 – 683. 7. Karlin S. Total positivity. – Stanford, Calif.: Stanford Univ. Press., 1968. – Vol. I. – 576 p. 8. Корнейчук Н. П. Экстремальные задачи теории приближения. – М.: Наука, 1976. – 320 с. 9. Korneichuk N. P., Ligun A. A. On approximation of a class by another class and extremal subspaces in L1 // Anal. Math. – 1981. – 7, № 2. – P. 107 – 119. 10. Корнейчук Н. П., Лигун А. А., Доронин В. Г. Аппроксимация с ограничениями. – Киев: Наук. думка, 1982. – 252 с. 11. Красносельский М. А., Рутицкий Я. Б. Выпуклые функции и пространства Орлича. – М.: Физматгиз, 1958. – 271 с. 12. Крейн С. Г., Петунин Ю. И., Семенов Е. М. Интерполяция линейных операторов. – М.: Наука, 1978. – 400 с. 13. Ligun A. A. Inequalities for upper bounds of functions // Anal. Math. – 1976. – 2, № 1. – P. 11 – 40. 14. Лигун A. A. О поперечниках некоторых классов дифференцируемых периодических функций // Мат. заметки. – 1980. – 27, № 1. – С. 61 – 75. 15. Mairhuber J. C., Schonberg I. J., Williamson R. E. On variation diminishing transformations on the circle // Rend. Circ. math. Palermo. – 1959. – 8, № 2. – P. 241 – 270. 16. Маковоз Ю. И. Поперечники некоторых функциональных классов в пространстве L // Изв. АН БССР. Cер. физ.-мат. – 1969. – 4. – С. 19 – 28. 17. Маковоз Ю. И. Об одном приеме оценки снизу поперечников множеств в банаховых пространствах // Мат. сб. – 1972. – 87, № 1. – С. 136 – 142. 18. Маковоз Ю. И. Поперечники соболевских классов и сплайны, наименее уклоняющиеся от нуля // Мат. замет- ки. – 1979. – 26, № 5. – С. 805 – 812. 19. Никольский С. М. Приближение функций тригонометрическими полиномами в среднем // Изв. АН СССР. Сер. мат. – 1946. – 10, № 3. – С. 207 – 256. 20. Тайков Л. В. О приближении в среднем некоторых классов аналитических функций // Тр. Мат. ин-та АН СССР. – 1967. – 88. – C. 61 – 70. 21. Pinkus A. On n-widths of periodic functions // J. Anal. Math. – 1979. – 35. – P. 209 – 235. 22. Pinkus A. n-Width in approximation theory. – Berlin etc.: Springer-Verlag, 1985. – 294 p. 23. Субботин Ю. Н. Поперечник класса W rL в L(0, 2\pi ) и приближение сплайн-функциями // Мат. заметки. – 1970. – 7, №1. – С. 43 – 52. 24. Субботин Ю. Н. Приближение сплайн-функциями и оценки поперечников // Тр. Мат. ин-та АН СССР. – 1971. – 109. – С. 35 – 60. 25. Туровец С. П. О наилучшем приближении в среднем дифференцируемых функций // Докл. АН УССР. Cер. А. – 1968. – 5. – C. 417 – 421. Одержано 19.04.17 ISSN 1027-3190. Укр. мат. журн., 2017, т. 69, № 8
id umjimathkievua-article-1759
institution Ukrains’kyi Matematychnyi Zhurnal
keywords_txt_mv keywords
language rus
last_indexed 2026-03-24T02:12:08Z
publishDate 2017
publisher Institute of Mathematics, NAS of Ukraine
record_format ojs
resource_txt_mv umjimathkievua/8c/3680779fe5d0737333e971b82c52188c.pdf
spelling umjimathkievua-article-17592019-12-05T09:25:58Z Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes Точні значення найкращих (α, β) -наближень класів згорток з ядрами, що не збільшують число змін знака Parfinovych, N. V. Парфинович, Н. В. Парфинович, Н. В. We obtain the exact values of the best $(\alpha , \beta )$-approximations of the classes $K \ast F$ of periodic functions $K \ast f$ such that $f$ belongs to a given rearrangement-invariant set $F$ and $K$ is $2\pi$ -periodic kernel that do not increase the number of sign changes by the subspaces of generalized polynomial splines with nodes at the points $2k\pi /n$ and $2k\pi /n + h, n \in N, k \in Z, h \in (0, 2\pi /n)$. It is shown that these subspaces are extremal for the Kolmogorov widths of the corresponding functional classes. Найдены точные значения наилучших $(\alpha , \beta )$-приближений классов $K \ast F$ периодических функций $K \ast f$ таких, что $f$ принадлежит заданному перестановочно-инвариантному множеству $F$, а $K$ является $2\pi$ -периодическим ядром, не увеличивающим число перемен знака, подпространствами обобщенных полиномиальных сплайнов с узлами в точках $2k\pi /n$ и $2k\pi /n + h$, n \in N, k \in Z, h \in (0, 2\pi /n)$. Показано, что эти подпространства являются экстремальными для поперечников по Колмогорову соответствующих функциональных классов. Institute of Mathematics, NAS of Ukraine 2017-08-25 Article Article application/pdf https://umj.imath.kiev.ua/index.php/umj/article/view/1759 Ukrains’kyi Matematychnyi Zhurnal; Vol. 69 No. 8 (2017); 1073-1083 Український математичний журнал; Том 69 № 8 (2017); 1073-1083 1027-3190 rus https://umj.imath.kiev.ua/index.php/umj/article/view/1759/741 Copyright (c) 2017 Parfinovych N. V.
spellingShingle Parfinovych, N. V.
Парфинович, Н. В.
Парфинович, Н. В.
Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title_alt Точні значення найкращих (α, β) -наближень класів згорток з ядрами, що не збільшують число змін знака
title_full Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title_fullStr Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title_full_unstemmed Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title_short Exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
title_sort exact values of the best (α, β) -approximations of classes of convolutions with kernels that do not increase the number of sign changes
url https://umj.imath.kiev.ua/index.php/umj/article/view/1759
work_keys_str_mv AT parfinovychnv exactvaluesofthebestabapproximationsofclassesofconvolutionswithkernelsthatdonotincreasethenumberofsignchanges
AT parfinovičnv exactvaluesofthebestabapproximationsofclassesofconvolutionswithkernelsthatdonotincreasethenumberofsignchanges
AT parfinovičnv exactvaluesofthebestabapproximationsofclassesofconvolutionswithkernelsthatdonotincreasethenumberofsignchanges
AT parfinovychnv točníznačennânajkraŝihabnabliženʹklasívzgortokzâdramiŝonezbílʹšuûtʹčislozmínznaka
AT parfinovičnv točníznačennânajkraŝihabnabliženʹklasívzgortokzâdramiŝonezbílʹšuûtʹčislozmínznaka
AT parfinovičnv točníznačennânajkraŝihabnabliženʹklasívzgortokzâdramiŝonezbílʹšuûtʹčislozmínznaka